Pages

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

Chiếc balo với nhiều tinh năng đặc biệt nhất

NGHỆ THUẬT CỦA NHỮNG KẺ TRÔI DẠT Ấn tượng đầu tiên của phố Tây ba-lô” là những quán cà-phê sắc mầu bắt mắt, những quán ăn nhanh chật chội, những khách sạn bé xíu, nhưng sặc sỡ hơn cả là các cửa hàng bán tranh chép. Nơi đây như thiên đường của các thể loại tranh sao chép vốn bị cấm ở các nước tiên tiến. Du khách nghèo thường săn tìm tranh chép giá rẻ, gửi về nước làm quà hoặc để sử dụng lâu dài. Tranh nổi tiếng của hội họa thế giới, như tranh Van Gốc 1853 - 1890, tranh Pi-cát-xô 1881 - 1973, các bức ảnh ca sĩ nổi tiếng, áp-phích phim cùng những diễn viên gạo cội, các nhân vật trong phim hành động, phim kinh dị, phim hoạt hình và truyện tranh... Tất cả đều được chép. Dương, một thợ chép cho biết: Lương mỗi tháng của chúng em được ba, bốn triệu đồng”. Điều ngạc nhiên là trong một tiệm tranh chép tôi gặp Mi-sen, một chàng trai da mầu đang miệt mài chép tranh. Mi-sen nói: Tôi là người An-giê-ri-a”. Bố của Mi-sen làm ngân hàng, mẹ cậu ta là nhà báo. Sau khi đi du học, cậu không muốn về nước mà thích đi đây đó. Làm việc trong tiệm vẽ tranh, Mi-sen rất siêng năng, đúng giờ. Mỗi ngày cậu ta làm một buổi. Tay nghề được đánh giá là trung bình. Vài tháng tôi lại gọi điện về cho mẹ. Mẹ muốn tôi quay về nhà, nhưng tôi vẫn còn muốn đi đó đây”. Tô-ny, chàng trai tóc buộc đuôi ngựa, đi đâu cũng mang theo cây đàn trên lưng. Ban đầu, tôi nghĩ anh ta là một chàng lãng tử thích âm nhạc xứ bò tót. Nhưng không hẳn thế, Tô-ny đi thử việc ở rất nhiều ban nhạc. Anh nói: Ở TP Hồ Chí Minh có hàng chục ban nhạc của nước ngoài vẫn làm việc trong các quầy bar và tụ điểm. Tôi cần một việc làm ổn định”. Tô-ny không biết đi xe máy, mỗi tối anh ta kiếm được 450 nghìn đồng nhờ chơi nhạc Blue, nhưng lại mất 150.000 đồng tiền xe ôm. LẶN LỘI MƯU SINH Ở phố Tây ba-lô” người ta cũng dễ bắt gặp những sinh viên mới ra trường dạy tiếng Anh ở các trung tâm. Rất hiếm người trong số họ là người Anh, và như dân phố Tây thường nói: Chẳng hiểu học sinh sẽ nói giọng gì, khi học những ông Tây nói tiếng bồi như thế”. An-đrây là người Thổ Nhĩ Kỳ. Cô nói: Người yêu của tôi đang làm việc ở Việt Nam. Tôi sang đây với anh ấy và không thể không làm việc. Tôi xin đi dạy tiếng Anh cho trẻ em”. An-đrây đã đi một số nước và cô nhận xét: Người Việt Nam không có ác cảm với người châu Âu, thậm chí họ dễ dàng hòa nhập với chúng tôi, có cái nhìn ưu ái với người châu Âu”. Cô cười kể: Chúng tôi la cà ở các quán cà-phê, nhưng có khi được mời đi dự các sự kiện khai trương công ty, để xôm trò”. Trong một đẳng cấp” thấp hơn, không ít chàng đã làm công nhân trong các công ty nước ngoài, lấy vợ Việt Nam và sinh con. Tôi đã vài lần trò chuyện với một chàng công nhân người châu Phi như thế, anh ta đi chiếc xe máy cà tàng, chở vợ con dạo khắp đường Bùi Viện. Anh ta nói: Tôi thích cuộc sống ở đây”. Trong quán cà-phê gần trụ sở một tờ báo thể thao, có khá nhiều những cầu thủ hàng dạt” chờ thử việc tại các câu lạc bộ. Phần lớn họ là người da mầu. Những cầu thủ này rất chăm chỉ học tiếng Việt, hạn chế bia rượu. Nhưng dường như họ khá là sát gái”. Những chiếc điện thoại của họ reng reng suốt ngày, sau chút trò chuyện thì có những cô gái, những người phụ nữ ghé vào bù khú. LÀM NHỮNG ÔNG CHỦ Đôi khi, từ những phố Tây ba-lô” nghèo khó, người ta vươn lên và làm những ông chủ nhỏ. A-lếc là một người như vậy. Hằng ngày anh ta la cà ở đường Đề Thám, nhưng A-lếc nói: Tôi có một cửa hàng bán quần áo. Tôi thuê người trông coi, trả lương xứng đáng”. Anh ta có một nhóm chừng dăm người bạn châu Phi, họ đều là những tay buôn quần áo. A-lếch nhập quần áo đủ loại từ hàng mới may, hàng thùng, hàng nhái. Miễn là có hợp đồng. Không hiểu từ đâu những người như A-lếch có được nguồn quần áo và đủ mọi thứ mầu sắc và chủng loại. Ninh, một cô gái chủ tiệm quần áo ở gần sân bay nói: Chúng em thường mua quần áo của anh này. Nhãn mác thì đủ loại. Giá rất hợp lý”. Trước kia A-lếch đi chiếc xe máy đời mới , nhưng giờ đây, khi đã trở thành ông chủ, anh ta đi một chiếc xe ô-tô Nhật. Sáng mồng một Tết mới rồi, chúng tôi dạo phố một vòng, nhưng hầu như các quán cà-phê đều chưa mở cửa. Khi ghé vào khu Tây ba-lô”, các cửa hàng vẫn bán bình thường. Một chủ quán là người Âu. Ngồi một lúc, thấy ông chủ đi vào với cái máy tính bên nách. Ở độ tuổi ngoài năm mươi, ông chủ quán khá lịch lãm và thân thiện. Ông vui vẻ chào chúng tôi. Nhân viên trong quán, một cô gái học tiếng Đức ở Hà Nội vào, trước từng làm ở quán cà-phê báo chí ở gần hồ Gươm, nhận xét: Ông chủ quán cà-phê này người nước ngoài, nhưng rất am hiểu văn hóa Việt Nam. Quán của ông không chỉ đông khách Tây mà còn nhiều khách Việt Nam!”. TỆ NẠN TỪ NHỮNG PHỐ TÂY” Một vài tờ báo đã đưa tin, thậm chí có cả hình ảnh về tệ nạn người nước ngoài hành nghề mại dâm ở Việt Nam. Những người đàn ông ngoại quốc này thường kiếm khách hàng là các bà góa, những kẻ ăn chơi, những người đồng tính. Vào lúc nửa đêm, người ta dễ dàng thấy họ lên xe ta-xi cùng với những người đàn bà, hoặc được cô này, bà nọ đón đi trên những chiếc xe tay ga. Người dân sống gần những khu phố này rất than phiền về tệ nạn này. Cô Loan, một người ở khu trung tâm nói: Chúng đi la cà, mời mọc những người đi tập thể dục trong công viên. Nhiều người đàn bà hư hỏng đến tìm nó, thậm chí diễn ra trước mắt chúng tôi những cử chỉ rất lố bịch”. Anh Sơn, một chủ quán ăn nói: Chúng thường kiếm khách là các phụ nữ nước ngoài đi du lịch một mình. Chúng sà vào các bàn, rủ rê mời mọc. Không được thì chúng bỏ đi, không xấu hổ gì. Những hôm vắng khách, chúng đi tìm cả người Việt Nam. Gặp những người đứng đắn, họ rất giận dữ”. Tôi vào công viên ở khu này tìm hiểu, một cô đi tập thể dục đưa cho mảnh giấy có ghi tên và số điện thoại... Cô này nói: Nó cứ bám theo tôi, và đưa mảnh giấy này, rồi nói: Khi nào có nhu cầu, hãy gọi điện”. Phố Tây ba-lô” quả là bức tranh nhiều mặt. Những mảnh đời lầm lụi mưu sinh cũng có mà những kẻ lười nhác bệnh hoạn không ít. Một người dân ở phường sở tại bảo tôi: Những kẻ hư hỏng thường bị đưa ra cửa khẩu trục xuất. Song, chẳng hiểu bằng cách nào, chỉ một thời gian ngắn sau đó lại thấy họ có mặt ở đây”. Một lần làm việc với chính quyền sở tại, cán bộ phường bảo tôi: Gọi là phố Tây ba-lô, nhưng lắm khi tối đến chúng mới tới đây tụ tập, làm ăn, còn tảng sáng chúng tỏa đi khắp các ba lo dep 2013 quận để ở. Việc kiểm soát, xử phạt rất khó”. Đôi khi, người dân trong vùng phố Tây ba-lô” tự hỏi: Đám Tây du đãng thì đem đến được gì cho thành phố này? Tiền bạc? Đạo đức? Văn hóa? Nghề ngỗng?”. Và họ trả lời: Chẳng được gì hết”. Bản thân Mi-sen, chàng họa sĩ nghiệp dư ấy cũng từng nói với tôi: Chính những kẻ tha hóa đã làm xấu đi hình ảnh người châu Phi chúng tôi, bản thân tôi cũng phải đỏ mặt bởi chúng”. Mi-sen nói: Tôi mong mọi người không nghĩ rằng tất cả chúng tôi đều là những kẻ bại hoại. Phần lớn chúng tôi mưu sinh bằng sức lao động chính đáng của mình”. Hiện nay ước tính có 340.000 người nước ngoài sinh sống ở Việt Nam, với mật độ tập trung cao tại TP Hồ Chí Minh ước tính cao gấp 60 lần so với số người nước ngoài sinh sống ở Hà Nội. Trong số 17.000 người nước ngoài đang sống và làm việc tại TP Hồ Chí Minh, có hàng nghìn người chưa đăng ký giấy phép lao động và làm việc tự do ngoài tầm quản lý. UBND TP Hồ Chí Minh đang tích cực điều tra, xử lý hình sự các đối tượng phạm pháp hình sự là người nước ngoài và giải quyết vấn đề người nước ngoài sống lang thang, cư trú trái phép trên địa bàn. Lô Văn Dương sinh ra trong một gia đình dân tộc Thái, bố mẹ đều làm nương rẫy. Mặc dù hoàn cảnh khó khăn, nhưng người con của bản làng Piêng Mựn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ học. Ngay từ ngày còn nhỏ, để kiếm được cái chữ, Dương phải lặn lội lên trung tâm xã Mai Sơn, nơi cách nhà hơn nửa ngày để học. Lên cấp ba, Dương phải rời bản làng theo học ở Trung tâm Giáo dục Thường xuyên huyện Tương Dương. Dương phải thuê phòng ở trọ, vài ba tháng mới ngược dòng Nậm Nơn về nhà lấy gạo. Tốt nghiệp THPT, Lô Văn Dương thi đỗ vào hệ dự bị của trường ĐH Y khoa Hà Nội. Cùng năm đó, chưa quyết định đi ra Hà Nội theo học nghề bác sỹ thì Dương được địa phương cử đi học ngành Địa lý hệ cử tuyển của trường ĐH Vinh. Ngày chia tay, cả bản làng đều chia sẻ vui mừng. Hai năm ở trường ĐH Vinh, thầy cô cũng như bạn bè luôn quan tâm giúp đỡ. Nhưng giấc mơ đại học của Dương bị đứt gánh giữa đường. Đi học được một năm thì Dương về nghỉ hè cưới vợ. Một năm sau thì vợ ở nhà sinh con. Mọi người thắc mắc vì sao không lo sự nghiệp trước đã rồi cưới vợ, Dương tâm sự, do ở vùng quê hẻo lánh này con em dân tộc Thái có tập quán lấy vợ sớm. Bố mẹ bắt anh cưới vợ. Vì thế, khó khăn ngày một đè lên vai của hai vợ chồng. Vợ Dương, chị Vi Thị Mai SN 1987, ngoài việc nuôi con nhỏ còn phải nuôi chồng lên thành phố học chữ. Trong khi cả nhà chỉ biết nhờ vào mấy thứ hàng tạp hóa của chị Mai. Đã thế, những ngày đi học Dương còn bị bệnh tim. Nhiều lần đến bệnh viện cấp cứu, bác sỹ cho biết Dương bị hẹp van tim. Cuối năm học 2007- 2008, Dương quyết định xin nhà trường bảo lưu kết quả học tập để về lại với núi rừng lo cho vợ và con nhỏ. Tôi hỏi khi nào Dương có thể trở lại trường, anh lắc đầu: Tôi không biết nữa. Thông tin do bạn đọc cung cấp và chịu trách nhiệm về tính xác thực. Tòa soạn giữ quyền biên tập và thay tên, địa chỉ nếu cần. Bài viết gửi về tamsu@vnexpress.net hoặc tại đây. Bài đã đăng lên trang sẽ không được rút xuống vì bất cứ lý do gì. Mục này không có nhuận bút. Nhằm hỗ trợ khách hàng thuận tiện hơn trong việc mua sắm và cập nhật nhanh chóng các sản phẩm thời trang mới nhất, Ecko Unltd mang đến chương trình ưu đãi hấp dẫn: Giảm 10% và miễn phí giao hàng khi mua hàng mới về nằm trong BST xuân hè 2014 chỉ áp dụng tại shop online”. Chương trình diễn ra từ 26/3 đến 11/4/2014. Xem thông tin tại đây.. googletag.cmd.pushfunction googletag.displaydiv-gpt-ad-1378701141926-0; ;. Break-time giữa kìThông thường, những nhân vật đang học cấp 3 sẽ có vài ngày để xả hơi” sau khi kết thúc học kỳ 1. Độ dài ngắn của kì nghỉ này tùy thuộc vào từng trường, có trường vài ba hôm, trường nào rộng rãi” thì đến cả tuần. Nhưng chỉ vài ba ngày, cộng thêm ngày nghỉ cuối tuần cũng đủ để teen set-up một chuyến du hí cực ổn.Với các teen đại học thì … vô tư hơn. Đa số các trường Đại Học đều có một thời gian nghỉ giữa mùa” khá dài cho sinh viên về thăm nhà sau một học kì vất vả. Tại sao lại không tranh thủ quãng thời gian này để thăm thú một vài địa điểm du lịch?Những gạch đầu dòng cần nhớSau hơn 4 tháng trời chiến đấu với sách vở, thể nào các teen mê du lịch cũng rất hăm hở muốn tháo cũi sổ lồng” bằng một chuyến đi đầy thú vị. Đừng quên những gạch đầu dòng nho nhỏ sau đây để có một chuyến du hí hoàn hảo đến từng milimét” nhé:- Hầu bao: vấn đề này luôn làm đau đầu các teen. Thế nên, để có một chuyến du hí trọn vẹn, bạn nên lên kế hoạch thật hiệu quả để tích cóp, tránh bị viêm màng túi” giữa chuyến đi. An toàn nhất là nên mang theo hơn 30% so với ngân sách mà bạn dự định, phòng những dịp phải chi tiêu đột xuất’- Địa điểm: nên chọn những địa điểm gần và quen thuộc thôi để enjoy” trọn vẹn đồng thời có thể sắp xếp thời gian quay về cho kịp lịch học của học kì mới.- Chương trình du lịch: nhẹ nhàng thôi, đừng vạch ra quá nhiều tour phiêu lưu mạo hiểm”. Nên nhớ, mục đích chính của bọn mình là nghỉ dưỡng và relax”, phiêu lưu quá đà không khéo khi về đến nhà lại mệt mỏi và không kịp chuẩn bị cho việc học.O’Star trợ lực cho teenChương trình Khuyến mãi sôi động Ăn O’Star – Du Festival Hoa” của Đệ Nhất Khoai Tây O’Star đang được bàn tán rôm rả bởi các teen mê du lịch. O’Star đã trợ lực cho teen bằng 200 chuyến du lịch chuẩn 4 Sao hoàn toàn miễn phí đến Đà Lạt nhân dịp Festival Hoa 2010. Hơn nữa, cách tham dự lại cực kì đơn giản, khi mua các gói O’Star thì bạn hãy tìm ở góc cắt bao bánh thông tin giải thưởng. Nếu ở góc bao bánh có ghi dòng chữ Xin chúc mừng…..” thì đồng nghĩa với việc bạn hãy chuẩn bị ba-lô đi nhé, một vé dự Festival Hoa chuẩn 4 Sao đã thuộc về bạn. Còn gì đơn giản hơn thế nữa. Các teen hãy nhấp chuột vào www.ostar.com.vn để biết thêm thông tin hấp dẫn về chương trình.Ngoài các điểm đến quen thuộc của Đà Lạt như Đồi Mộng Mơ, Thác Datanla, Thiền Viện Trúc Lâm…. Các teen còn được đắm mình trong những lễ hôi tôn vinh vẻ đẹp của các loài hoa với chủ đề Hoa ĐàLạt – sắc màu xứ lạnh”, nơi đây sẽ là điểm hội tụ của vô số những loài hoa đến từ mọi miền đất nước, trong khu vực và quốc tế. Chương trình còn giới thiệu đến các teen Nông trại Khoai tây O’Star” O’Star Farm, nơi gieo trồng những củ Khoai tây Đệ Nhất. O’Star Farm với những cánh đồng Khoai Tây xanh ngút ngàn, cùng với không khí trong lành mát mẻ của vùng ngoại ô Thành phố Đà Lạt, chắc chắn sẽ mang đến cho các teen những cảm giác khó quên. Nhất là những teen ở thành phố, đây lại càng là dịp giúp các bạn khám phá nét đẹp của cuộc sống nơi phố núi trù phú này.Sự trợ lực của Đệ Nhất Khoai Tây thật hấp dẫn. Hãy tìm ngay cửa hàng tạp hóa gần nhất, tậu về vài gói O’Star để giành chiếc vé du lịch thú vị này. Việc tiếp theo là sửa soạn ba-lô, và chờ đợi một chuyến du hí đầy thú vị cuối năm nay. Lô Văn Dương sinh ra trong một gia đình dân tộc Thái, bố mẹ đều làm nương rẫy. Mặc dù hoàn cảnh khó khăn, nhưng người con của bản làng Piêng Mựn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ học. Ngay từ ngày còn nhỏ, để kiếm được cái chữ, Dương phải lặn lội lên trung tâm xã Mai Sơn, nơi cách nhà hơn nửa ngày để học. Lên cấp ba, Dương phải rời bản làng theo học ở Trung tâm Giáo dục Thường xuyên huyện Tương Dương. Dương phải thuê phòng ở trọ, vài ba tháng mới ngược dòng Nậm Nơn về nhà lấy gạo. Tốt nghiệp THPT, Lô Văn Dương thi đỗ vào hệ dự bị của trường ĐH Y khoa Hà Nội. Cùng năm đó, chưa quyết định đi ra Hà Nội theo học nghề bác sỹ thì Dương được địa phương cử đi học ngành Địa lý hệ cử tuyển của trường ĐH Vinh. Ngày chia tay, cả bản làng đều chia sẻ vui mừng. Hai năm ở trường ĐH Vinh, thầy cô cũng như bạn bè luôn quan tâm giúp đỡ. Nhưng giấc mơ đại học của Dương bị đứt gánh giữa đường. Đi học được một năm thì Dương về nghỉ hè cưới vợ. Một năm sau thì vợ ở nhà sinh con. Mọi người thắc mắc vì sao không lo sự nghiệp trước đã rồi cưới vợ, Dương tâm sự, do ở vùng quê hẻo lánh này con em dân tộc Thái có tập quán lấy vợ sớm. Bố mẹ bắt anh cưới vợ. Vì thế, khó khăn ngày một đè lên vai của hai vợ chồng. Vợ Dương, chị Vi Thị Mai SN 1987, ngoài việc nuôi con nhỏ còn phải nuôi chồng lên thành phố học chữ. Trong khi cả nhà chỉ biết nhờ vào mấy thứ hàng tạp hóa của chị Mai. Đã thế, những ngày đi học Dương còn bị bệnh tim. Nhiều lần đến bệnh viện cấp cứu, bác sỹ cho biết Dương bị hẹp van tim. Cuối năm học 2007- 2008, Dương quyết định xin nhà trường bảo lưu kết quả học tập để về lại với núi rừng lo cho vợ và con nhỏ. Tôi hỏi khi nào Dương có thể trở lại trường, anh lắc đầu: Tôi không biết nữa. Chiếc túi người nhện với màu sắc bắt mắt giá 1,29 triệu đồng là sản phẩm thu hút được sự chú ý của nhieièu bé ngay từ cái nhìn đầu tiên. Không những Ba lô nổi bật và ấn tượng ở mẫu mã, sản phẩm còn có thiết kế thông minh với lớp da bóng chống xước, diện tích bên trong đựng được nhiều đồ và có thể kéo, giúp bé không mất sức khi mang đến trường.
. Boston Marathon là giải đấu lâu đời nhất thế giới - Ảnh: AFP. Lô Văn Dương sinh ra trong một gia đình dân tộc Thái, bố mẹ đều làm nương rẫy. Mặc dù hoàn cảnh khó khăn, nhưng người con của bản làng Piêng Mựn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ học. Ngay từ ngày còn nhỏ, để kiếm được cái chữ, Dương phải lặn lội lên trung tâm xã Mai Sơn, nơi cách nhà hơn nửa ngày để học. Lên cấp ba, Dương phải rời bản làng theo học ở Trung tâm Giáo dục Thường xuyên huyện Tương Dương. Dương phải thuê phòng ở trọ, vài ba tháng mới ngược dòng Nậm Nơn về nhà lấy gạo. Tốt nghiệp THPT, Lô Văn Dương thi đỗ vào hệ dự bị của trường ĐH Y khoa Hà Nội. Cùng năm đó, chưa quyết định đi ra Hà Nội theo học nghề bác sỹ thì Dương được địa phương cử đi học ngành Địa lý hệ cử tuyển của trường ĐH Vinh. Ngày chia tay, cả bản làng đều chia sẻ vui mừng. Hai năm ở trường ĐH Vinh, thầy cô cũng như bạn bè luôn quan tâm giúp đỡ. Nhưng giấc mơ đại học của Dương bị đứt gánh giữa đường. Đi học được một năm thì Dương về nghỉ hè cưới vợ. Một năm sau thì vợ ở nhà sinh con. Mọi người thắc mắc vì sao không lo sự nghiệp trước đã rồi cưới vợ, Dương tâm sự, do ở vùng quê hẻo lánh này con em dân tộc Thái có tập quán lấy vợ sớm. Bố mẹ bắt anh cưới vợ. Vì thế, khó khăn ngày một đè lên vai của hai vợ chồng. Vợ Dương, chị Vi Thị Mai SN 1987, ngoài việc nuôi con nhỏ còn phải nuôi chồng lên thành phố học chữ. Trong khi cả nhà chỉ biết nhờ vào mấy thứ hàng tạp hóa của chị Mai. Đã thế, những ngày đi học Dương còn bị bệnh tim. Nhiều lần đến bệnh viện cấp cứu, bác sỹ cho biết Dương bị hẹp van tim. Cuối năm học 2007- 2008, Dương quyết định xin nhà trường bảo lưu kết quả học tập để về lại với núi rừng lo cho vợ và con nhỏ. Tôi hỏi khi nào Dương có thể trở lại trường, anh lắc đầu: Tôi không biết nữa. Lô Văn Dương sinh ra trong một gia đình dân tộc Thái, bố mẹ đều làm nương rẫy. Mặc dù hoàn cảnh khó khăn, nhưng người con của bản làng Piêng Mựn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ học. Ngay từ ngày còn nhỏ, để kiếm được cái chữ, Dương phải lặn lội lên trung tâm xã Mai Sơn, nơi cách nhà hơn nửa ngày để học. Lên cấp ba, Dương phải rời bản làng theo học ở Trung tâm Giáo dục Thường ba lo xuyên huyện Tương Dương. Dương phải thuê phòng ở trọ, vài ba tháng mới ngược dòng Nậm Nơn về nhà lấy gạo. Tốt nghiệp THPT, Lô Văn Dương thi đỗ vào hệ dự bị của trường ĐH Y khoa Hà Nội. Cùng năm đó, chưa quyết định đi ra Hà Nội theo học nghề bác sỹ thì Dương được địa phương cử đi học ngành Địa lý hệ cử tuyển của trường ĐH Vinh. Ngày chia tay, cả bản làng đều chia sẻ vui mừng. Hai năm ở trường ĐH Vinh, thầy cô cũng như bạn bè luôn quan tâm giúp đỡ. Nhưng giấc mơ đại học của Dương bị đứt gánh giữa đường. Đi học được một năm thì Dương về nghỉ hè cưới vợ. Một năm sau thì vợ ở nhà sinh con. Mọi người thắc mắc vì sao không lo sự nghiệp trước đã rồi cưới vợ, Dương tâm sự, do ở vùng quê hẻo lánh này con em dân tộc Thái có tập quán lấy vợ sớm. Bố mẹ bắt anh cưới vợ. Vì thế, khó khăn ngày một đè lên vai của hai vợ chồng. Vợ Dương, chị Vi Thị Mai SN 1987, ngoài việc nuôi con nhỏ còn phải nuôi chồng lên thành phố học chữ. Trong khi cả nhà chỉ biết nhờ vào mấy thứ hàng tạp hóa của chị Mai. Đã thế, những ngày đi học Dương còn bị bệnh tim. Nhiều lần đến bệnh viện cấp cứu, bác sỹ cho biết Dương bị hẹp van tim. Cuối năm học 2007- 2008, Dương quyết định xin nhà trường bảo lưu kết quả học tập để về lại với núi rừng lo cho vợ và con nhỏ. Tôi hỏi khi nào Dương có thể trở lại trường, anh lắc đầu: Tôi không biết nữa.. Chiếc túi thể thao Adidas giá 450.000 đồng với kích thước lớn sẽ giúp cho việc đựng dụng cụ thể thao được thuận tiện hơn và thoải mái hơn. Cơ quan của Công an Thành phố Đà Nẵng 62 Phan Châu Trinh - TP Đà Nẵng - Tel: 0511 3822626    3824892    3810492 - Fax : 0511 3824892    3822795 - Email: baocadn@gmail.com VPĐD tại TPHCM: 40C5-Chu Văn An, Q. Bình Thạnh - ĐT: 08 5113075 VPĐD tại Tây Nguyên: Đường Hoàng Đạo Thúy- Tổ 15, P.Tây ba lo dep Sơn, TP Pleiku, Gia Lai - ĐT, FAX: 059 3719429 VPĐD tại Bắc miền Trung: 29- Phan Đăng Lưu, TP Vinh, Nghệ An - ĐT: 038 3587107. Binh nhất Phạm Xuân Dũng và Đào Thị Vinh trong lần ra mắt đơn vị. Tin tức Thanh Niên Online Tin sao iHay Tin nóng Tin thể thao Sài Gòn Ẩm Thực Chính trị - Xã hội Quân sự Thế giới trẻ Kinh tế Thế giới Văn hóa - Giải trí Giáo dục Phóng sự   Tài chính Hồ sơ Quà tặng âm nhạc Tuyển sinh Pháp luật Du lịch Quan sát Văn hóa Du học Người Việt tài trí   Phim   Hậu trường               Công nghệ Khoa học Khỏe - Đẹp Đời sống Thư giãn Tòa soạn - Bạn đọc Kiều bào   Hôn nhân Ảnh vui Bài bạn đọc   Ẩm thực Lượm lặt Từ thiện   Làm đẹp               .

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
 
Lên đầu trang