Pages

Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

SỰ KẾT HỢP GIỮA DÂY ĐEO VÀ THẮT LƯNG KHI CHỈ TĂNG ĐỘ ỔN ĐỊNH CHO CHIẾC BA LÔ

NGHỆ THUẬT CỦA NHỮNG KẺ TRÔI DẠT Ấn tượng đầu tiên của phố Tây ba-lô” là những quán cà-phê sắc mầu bắt mắt, những quán ăn nhanh chật chội, những khách sạn bé xíu, nhưng sặc sỡ hơn cả là các cửa hàng bán tranh chép. Nơi đây như thiên đường của các thể loại tranh sao chép vốn bị cấm ở các nước tiên tiến. Du khách nghèo thường săn tìm tranh chép giá rẻ, gửi về nước làm quà hoặc để sử dụng lâu dài. Tranh nổi tiếng của hội họa thế giới, như tranh Van Gốc 1853 - 1890, tranh Pi-cát-xô 1881 - 1973, các bức ảnh ca sĩ nổi tiếng, áp-phích phim cùng những diễn viên gạo cội, các nhân vật trong phim hành động, phim kinh dị, phim hoạt hình và truyện tranh... Tất cả đều được chép. Dương, một thợ chép cho biết: Lương mỗi tháng của chúng em được ba, bốn triệu đồng”. Điều ngạc nhiên là trong một tiệm tranh chép tôi gặp Mi-sen, một chàng trai da mầu đang miệt mài chép tranh. Mi-sen nói: Tôi là người An-giê-ri-a”. Bố của Mi-sen làm ngân hàng, mẹ cậu ta là nhà báo. Sau khi đi du học, cậu không muốn về nước mà thích đi đây đó. Làm việc trong tiệm vẽ tranh, Mi-sen rất siêng năng, đúng giờ. Mỗi ngày cậu ta làm một buổi. Tay nghề được đánh giá là trung bình. Vài tháng tôi lại gọi điện về cho mẹ. Mẹ muốn tôi quay về nhà, nhưng tôi vẫn còn muốn đi đó đây”. Tô-ny, chàng trai tóc buộc đuôi ngựa, đi đâu cũng mang theo cây đàn trên lưng. Ban đầu, tôi nghĩ anh ta là một chàng lãng tử thích âm nhạc xứ bò tót. Nhưng không hẳn thế, Tô-ny đi thử việc ở rất nhiều ban nhạc. Anh nói: Ở TP Hồ Chí Minh có hàng chục ban nhạc của nước ngoài vẫn làm việc trong các quầy bar và tụ điểm. Tôi cần một việc làm ổn định”. Tô-ny không biết đi xe máy, mỗi tối anh ta kiếm được 450 nghìn đồng nhờ chơi nhạc Blue, nhưng lại mất 150.000 đồng tiền xe ôm. LẶN LỘI MƯU SINH Ở phố Tây ba-lô” người ta cũng dễ bắt gặp những sinh viên mới ra trường dạy tiếng Anh ở các trung tâm. Rất hiếm người trong số họ là người Anh, và như dân phố Tây thường nói: Chẳng hiểu học sinh sẽ nói giọng gì, khi học những ông Tây nói tiếng bồi như thế”. An-đrây là người Thổ Nhĩ Kỳ. Cô nói: Người yêu của tôi đang làm việc ở Việt Nam. Tôi sang đây với anh ấy và không thể không làm việc. Tôi xin đi dạy tiếng Anh cho trẻ em”. An-đrây đã đi một số nước và cô nhận xét: Người Việt Nam không có ác cảm với người châu Âu, thậm chí họ dễ dàng hòa nhập với chúng tôi, có cái nhìn ưu ái với người châu Âu”. Cô cười kể: Chúng tôi la cà ở các quán cà-phê, nhưng có khi được mời đi dự các sự kiện khai trương công ty, để xôm trò”. Trong một đẳng cấp” thấp hơn, không ít chàng đã làm công nhân trong các công ty nước ngoài, lấy vợ Việt Nam và sinh con. Tôi đã vài lần trò chuyện với một chàng công nhân người châu Phi như thế, anh ta đi chiếc xe máy cà tàng, chở vợ con dạo khắp đường Bùi Viện. Anh ta nói: Tôi thích cuộc sống ở đây”. Trong quán cà-phê gần trụ sở một tờ báo thể thao, có khá nhiều những cầu thủ hàng dạt” chờ thử việc tại các câu lạc bộ. Phần lớn họ là người da mầu. Những cầu thủ này rất chăm chỉ học tiếng Việt, hạn chế bia rượu. Nhưng dường như họ khá là sát gái”. Những chiếc điện thoại của họ reng reng suốt ngày, sau chút trò chuyện thì có những cô gái, những người phụ nữ ghé vào bù khú. LÀM NHỮNG ÔNG CHỦ Đôi khi, từ những phố Tây ba-lô” nghèo khó, người ta vươn lên và làm những ông chủ nhỏ. A-lếc là một người như vậy. Hằng ngày anh ta la cà ở đường Đề Thám, nhưng A-lếc nói: Tôi có một cửa hàng bán quần áo. Tôi thuê người trông coi, trả lương xứng đáng”. Anh ta có một nhóm chừng dăm người bạn châu Phi, họ đều là những tay buôn quần áo. A-lếch nhập quần áo đủ loại từ hàng mới may, hàng thùng, hàng nhái. Miễn là có hợp đồng. Không hiểu từ đâu những người như A-lếch có được nguồn quần áo và đủ mọi thứ mầu sắc và chủng loại. Ninh, một cô gái chủ tiệm quần áo ở gần sân bay nói: Chúng em thường mua quần áo của anh này. Nhãn mác thì đủ loại. Giá rất hợp lý”. Trước kia A-lếch đi chiếc xe máy đời mới , nhưng giờ đây, khi đã trở thành ông chủ, anh ta đi một chiếc xe ô-tô Nhật. Sáng mồng một Tết mới rồi, chúng tôi dạo phố một vòng, nhưng hầu như các quán cà-phê đều chưa mở cửa. Khi ghé vào khu Tây ba-lô”, các cửa hàng vẫn bán bình thường. Một chủ quán là người Âu. Ngồi một lúc, thấy ông chủ đi vào với cái máy tính bên nách. Ở độ tuổi ngoài năm mươi, ông chủ quán khá lịch lãm và thân thiện. Ông vui vẻ chào chúng tôi. Nhân viên trong quán, một cô gái học tiếng Đức ở Hà Nội vào, trước từng làm ở quán cà-phê báo chí ở gần hồ Gươm, nhận xét: Ông chủ quán cà-phê này người nước ngoài, nhưng rất am hiểu văn hóa Việt Nam. Quán của ông không chỉ đông khách Tây mà còn nhiều khách Việt Nam!”. TỆ NẠN TỪ NHỮNG PHỐ TÂY” Một vài tờ báo đã đưa tin, thậm chí có cả hình ảnh về tệ nạn người nước ngoài hành nghề mại dâm ở Việt Nam. Những người đàn ông ngoại quốc này thường kiếm khách hàng là các bà góa, những kẻ ăn ba lô chơi, những người đồng tính. Vào lúc nửa đêm, người ta dễ dàng thấy họ lên xe ta-xi cùng với những người đàn bà, hoặc được cô này, bà nọ đón đi trên những chiếc xe tay ga. Người dân sống gần những khu phố này rất than phiền về tệ nạn này. Cô Loan, một người ở khu trung tâm nói: Chúng đi la cà, mời mọc những người đi tập thể dục trong công viên. Nhiều người đàn bà hư hỏng đến tìm nó, thậm chí diễn ra trước mắt chúng tôi những cử chỉ rất lố bịch”. Anh Sơn, một chủ quán ăn nói: Chúng thường kiếm khách là các phụ nữ nước ngoài đi du lịch một mình. Chúng sà vào các bàn, rủ rê mời mọc. Không được thì chúng bỏ đi, không xấu hổ gì. Những hôm vắng khách, chúng đi tìm cả người Việt Nam. Gặp những người đứng đắn, họ rất giận dữ”. Tôi vào công viên ở khu này tìm hiểu, một cô đi tập thể dục đưa cho mảnh giấy có ghi tên và số điện thoại... Cô này nói: Nó cứ bám theo tôi, và đưa mảnh giấy này, rồi nói: Khi nào có nhu cầu, hãy gọi điện”. Phố Tây ba-lô” quả là bức tranh nhiều mặt. Những mảnh đời lầm lụi mưu sinh cũng có mà những kẻ lười nhác bệnh hoạn không ít. Một người dân ở phường sở tại bảo tôi: Những kẻ hư hỏng thường bị đưa ra cửa khẩu trục xuất. Song, chẳng hiểu bằng cách nào, chỉ một thời gian ngắn sau đó lại thấy họ có mặt ở đây”. Một lần làm việc với chính quyền sở tại, cán bộ phường bảo tôi: Gọi là phố Tây ba-lô, nhưng lắm khi tối đến chúng mới tới đây tụ tập, làm ăn, còn tảng sáng chúng tỏa đi khắp các quận để ở. Việc kiểm soát, xử phạt rất khó”. Đôi khi, người dân trong vùng phố Tây ba-lô” tự hỏi: Đám Tây du đãng thì đem đến được gì cho thành phố này? Tiền bạc? Đạo đức? Văn hóa? Nghề ngỗng?”. Và họ trả lời: Chẳng được gì hết”. Bản thân Mi-sen, chàng họa sĩ nghiệp dư ấy cũng từng nói với tôi: Chính những kẻ tha hóa đã làm xấu đi hình ảnh người châu Phi chúng tôi, bản thân tôi cũng phải đỏ mặt bởi chúng”. Mi-sen nói: Tôi mong mọi người không nghĩ rằng tất cả chúng tôi đều là những kẻ bại hoại. Phần lớn chúng tôi mưu sinh bằng sức lao động chính đáng của mình”. Hiện nay ước tính có 340.000 người nước ngoài sinh sống ở Việt Nam, với mật độ tập trung cao tại TP Hồ Chí Minh ước tính cao gấp 60 lần so với số người nước ngoài sinh sống ở Hà Nội. Trong số 17.000 người nước ngoài đang sống và làm việc tại TP Hồ Chí Minh, có hàng nghìn người chưa đăng ký giấy phép lao động và làm việc tự do ngoài tầm quản lý. UBND TP Hồ Chí Minh đang tích cực điều tra, xử lý hình sự các đối tượng phạm pháp hình sự là người nước ngoài và giải quyết vấn đề người nước ngoài sống lang thang, cư trú trái phép trên địa bàn. Tokyo không chỉ có hoa anh đào mà là một thành phố của truyện tranh, của người đi bộ, tàu điện ngầm, của bức tượng nữ thần tự do ở Odaiba, trung tâm mua sắm của Toklyo.. Tôi vào công viên ở khu này tìm hiểu, nhưng chi tiết này không quan trọng lắm. Tôi không thể làm việc trong thời gian dài, các bạn còn thể hiện được tài hùng biện” trước đám đông với những lý lẽ sắc bén. Tham khảo tại đây Ba lô Master Piece: 8.320.000VND, thường không biết hôm nay sẽ ăn gì và ngủ ở đâu; luôn an ủi mình bằng câu tùy cơ ứng biến” và trời sinh Alan sẽ sinh ra bánh mì”. Một chân làm bếp hay dọn dẹp trên một con tàu cho bạn một chuyến đi miễn phí qua Âu, tết mà bắt ở nhà chắc không chịu được.
googletag.cmd.pushfunction googletag.displaydiv-gpt-ad-1378533756199-5; ;. Điều 38, Nghị định 126/2004/NĐ-CP ngày 26-5-2004 về xử phạt tổ chức, cá nhân có hành vi vi phạm các quy định về quản lý sử dụng nhà chung cư Phạt từ 300.000 đồng đến 500.000 đồng đối với một trong những hành vi: đục phá, cải tạo, cơi nới dưới mọi hình thức; tháo dỡ hoặc làm thay đổi phần kết cấu chịu lực, hệ thống hạ tầng kỹ thuật, trang thiết bị sử dụng chung, kiến trúc bên ngoài của nhà chung cư. Ngoài các hình thức xử phạt quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này, tổ chức, cá nhân vi phạm còn bị xử phạt bổ sung và bị áp dụng một hoặc nhiều biện pháp sau: Tịch thu tang vật, phương tiện được sử dụng để vi phạm hành chính đối với các vi phạm quy định tại khoản 2 Điều này; Buộc khôi phục lại tình trạng ban đầu đã bị thay đổi do vi phạm hành chính gây ra; Buộc tháo dỡ bộ phận công trình; Buộc thực hiện đúng các quy định về sử dụng nhà chung cư. Không ít người trẻ hiện đại ôm ấp giấc mơ đi phượt đến nhiều vùng đất lạ - Ảnh: ST. Body font-size: 62.5%; label, input display: block; input.text margin-bottom: 7px; width: 95%; padding: .4em; fieldset padding: 0; border: 0; h1 font-size: 1.2em; margin: .6em 0; divusers-contain width: 350px; margin: 20px 0; divusers-contain table margin: 1em 0; border-collapse: collapse; width: 100%; divusers-contain table td, divusers-contain table th border: 1px solid eee; padding: .6em 10px; text-align: left; .ui-dialog .ui-state-error padding: 0.3em; .validateTips border: 1px solid transparent; padding: 0.3em; Gửi Thanh Niên Online hoan nghênh ý kiến của bạn đọc. Các thảo luận sẽ được xem xét trước và có thể được lược trích khi đăng tải. Thanh Niên Online giữ quyền từ chối những lời lẽ xúc phạm cá nhân, tổ chức; lời lẽ trái thuần phong mỹ tục, vi phạm pháp luật. Bạn đọc thảo luận bằng tiếng Việt có dấu. Ý kiến của bạn đọc không nhất thiết thể hiện quan điểm của Thanh Niên Online. TIN MỚI Lý Hoàng ba lo Nam bị gạch tên khỏi cuộc bầu chọn VĐV tiêu biểu 201327/03Vettel và Franklin đoạt giải thưởng Laureus27/03Một sân vận động World Cup dọa rút lui26/03Dàn sao quyết chiến26/03Khánh Hòa nhất toàn đoàn 10 năm liền24/03 TIN KHÁC VĐV Nga có huy chương Olympic Sochi được thưởng xe sang28/02/2014Khoảng khắc thể thao 28.2.201428/02/2014Thể thao trong nước 28.2.201428/02/2014Van Nistelrooy và Robert Pires đến Việt Nam28/02/2014Nghề tay trái HLV - Kỳ 5: HLV silat bán thuốc tây28/02/2014Thể thao quốc tế 28.2.201428/02/2014Việt Nam sẽ đăng cai SEA Games 3128/02/2014Những thế mạnh của thể thao Việt Nam tiếp tục bị loại bỏ tại SEA Games 2827/02/2014Tình yêu bóng đá lớn dần cùng trò đá... Chai27/02/2014Nghề tay trái HLV - Kỳ 4: Thầy Khang sản xuất cầu27/02/2014 Các tin bài khác .. Cô công chúa nhỏ nhà bạn sẽ rất hứng thú với chiếc túi hình cú có vải họa tiết đáng yêu giá 180.000 đồng trong những buổi đến lớp. Sản phẩm có thiết kế dạng quai đeo, gồm ngăn chính và ngăn phụ phúa trước tiện dụng. NGHỆ THUẬT CỦA NHỮNG KẺ TRÔI DẠT Ấn tượng đầu tiên của phố Tây ba-lô” là những quán cà-phê sắc mầu bắt mắt, những quán ăn nhanh chật chội, những khách sạn bé xíu, nhưng sặc sỡ hơn cả là các cửa hàng bán tranh chép. Nơi đây như thiên đường của các thể loại tranh sao chép vốn bị cấm ở các nước tiên tiến. Du khách nghèo thường săn tìm tranh chép giá rẻ, gửi về nước làm quà hoặc để sử dụng lâu dài. Tranh nổi tiếng của hội họa thế giới, như tranh Van Gốc 1853 - 1890, tranh Pi-cát-xô 1881 - 1973, các bức ảnh ca sĩ nổi tiếng, áp-phích phim cùng những diễn viên gạo cội, các nhân vật trong phim hành động, phim kinh dị, phim hoạt hình và truyện tranh... Tất cả đều được chép. Dương, một thợ chép cho biết: Lương mỗi tháng của chúng em được ba, bốn triệu đồng”. Điều ngạc nhiên là trong một tiệm tranh chép tôi gặp Mi-sen, một chàng trai da mầu đang miệt mài chép tranh. Mi-sen nói: Tôi là người An-giê-ri-a”. Bố của Mi-sen làm ngân hàng, mẹ cậu ta là nhà báo. Sau khi đi du học, cậu không muốn về nước mà thích đi đây đó. Làm việc trong tiệm vẽ tranh, Mi-sen rất siêng năng, đúng giờ. Mỗi ngày cậu ta làm một buổi. Tay nghề được đánh giá là trung bình. Vài tháng tôi lại gọi điện về cho mẹ. Mẹ muốn tôi quay về nhà, nhưng tôi vẫn còn muốn đi đó đây”. Tô-ny, chàng trai tóc buộc đuôi ngựa, đi đâu cũng mang theo cây đàn trên lưng. Ban đầu, tôi nghĩ anh ta là một chàng lãng tử thích âm nhạc xứ bò tót. Nhưng không hẳn thế, Tô-ny đi thử việc ở rất nhiều ban nhạc. Anh nói: Ở TP Hồ Chí Minh có hàng chục ban nhạc của nước ngoài vẫn làm việc trong các quầy bar và tụ điểm. Tôi cần một việc làm ổn định”. Tô-ny không biết đi xe máy, mỗi tối anh ta kiếm được 450 nghìn đồng nhờ chơi nhạc Blue, nhưng lại mất 150.000 đồng tiền xe ôm. LẶN LỘI MƯU SINH Ở phố Tây ba-lô” người ta cũng dễ bắt gặp những sinh viên mới ra trường dạy tiếng Anh ở các trung tâm. Rất hiếm người trong số họ là người Anh, và như dân phố Tây thường nói: Chẳng hiểu học sinh sẽ nói giọng gì, khi học những ông Tây nói tiếng bồi như thế”. An-đrây là người Thổ Nhĩ Kỳ. Cô nói: Người yêu của tôi đang làm việc ở Việt Nam. Tôi sang đây với anh ấy và không thể không làm việc. Tôi xin đi dạy tiếng Anh cho trẻ em”. An-đrây đã đi một số nước và cô nhận xét: Người Việt Nam không có ác cảm với người châu Âu, thậm chí họ dễ dàng hòa nhập với chúng tôi, có cái nhìn ưu ái với người châu Âu”. Cô cười kể: Chúng tôi la cà ở các quán cà-phê, nhưng có khi được mời đi dự các sự kiện khai trương công ty, để xôm trò”. Trong một đẳng cấp” thấp hơn, không ít chàng đã làm công nhân trong các công ty nước ngoài, lấy vợ Việt Nam và sinh con. Tôi đã vài lần trò chuyện với một chàng công nhân người châu Phi như thế, anh ta đi chiếc xe máy cà tàng, chở vợ con dạo khắp đường Bùi Viện. Anh ta nói: Tôi thích cuộc sống ở đây”. Trong quán cà-phê gần trụ sở một tờ báo thể thao, có khá nhiều những cầu thủ hàng dạt” chờ thử việc tại các câu lạc bộ. Phần lớn họ là người da mầu. Những cầu thủ này rất chăm chỉ học tiếng Việt, hạn chế bia rượu. Nhưng dường như họ khá là sát gái”. Những chiếc điện thoại của họ reng reng suốt ngày, sau chút trò chuyện thì có những cô gái, những người phụ nữ ghé vào bù khú. LÀM NHỮNG ÔNG CHỦ Đôi khi, từ những phố Tây ba-lô” nghèo khó, người ta vươn lên và làm những ông chủ nhỏ. A-lếc là một người như vậy. Hằng ngày anh ta la cà ở đường Đề Thám, nhưng A-lếc nói: Tôi có một cửa hàng bán quần áo. Tôi thuê người trông coi, trả lương xứng đáng”. Anh ta có một nhóm chừng dăm người bạn châu Phi, họ đều là những tay buôn quần áo. A-lếch nhập quần áo đủ loại từ hàng mới may, hàng thùng, hàng nhái. Miễn là có hợp đồng. Không hiểu từ đâu những người như A-lếch có được nguồn quần áo và đủ mọi thứ mầu sắc và chủng loại. Ninh, một cô gái chủ tiệm quần áo ở gần sân bay nói: Chúng em thường mua quần áo của anh này. Nhãn mác thì đủ loại. Giá rất hợp lý”. Trước kia A-lếch đi chiếc xe máy đời mới , nhưng giờ đây, khi đã trở thành ông chủ, anh ta đi một chiếc xe ô-tô Nhật. Sáng mồng một Tết mới rồi, chúng tôi dạo phố một vòng, nhưng hầu như các quán cà-phê đều chưa mở cửa. Khi ghé vào khu Tây ba-lô”, các cửa hàng vẫn bán bình thường. Một chủ quán là người Âu. Ngồi một lúc, thấy ông chủ đi vào với cái máy tính bên nách. Ở độ tuổi ngoài năm mươi, ông chủ quán khá lịch lãm và thân thiện. Ông vui vẻ chào chúng tôi. Nhân viên trong quán, một cô gái học tiếng Đức ở Hà Nội vào, trước từng làm ở quán cà-phê báo chí ở gần hồ Gươm, nhận xét: Ông chủ quán cà-phê này người nước ngoài, nhưng rất am hiểu văn hóa Việt Nam. Quán của ông không chỉ đông khách Tây mà còn nhiều khách Việt Nam!”. TỆ NẠN TỪ NHỮNG PHỐ TÂY” Một vài tờ báo đã đưa tin, thậm chí có cả hình ảnh về tệ nạn người nước ngoài hành nghề mại dâm ở Việt Nam. Những người đàn ông ngoại quốc này thường ba lô kiếm khách hàng là các bà góa, những kẻ ăn chơi, những người đồng tính. Vào lúc nửa đêm, người ta dễ dàng thấy họ lên xe ta-xi cùng với những người đàn bà, hoặc được cô này, bà nọ đón đi trên những chiếc xe tay ga. Người dân sống gần những khu phố này rất than phiền về tệ nạn này. Cô Loan, một người ở khu trung tâm nói: Chúng đi la cà, mời mọc những người đi tập thể dục trong công viên. Nhiều người đàn bà hư hỏng đến tìm nó, thậm chí diễn ra trước mắt chúng tôi những cử chỉ rất lố bịch”. Anh Sơn, một chủ quán ăn nói: Chúng thường kiếm khách là các phụ nữ nước ngoài đi du lịch một mình. Chúng sà vào các bàn, rủ rê mời mọc. Không được thì chúng bỏ đi, không xấu hổ gì. Những hôm vắng khách, chúng đi tìm cả người Việt Nam. Gặp những người đứng đắn, họ rất giận dữ”. Tôi vào công viên ở khu này tìm hiểu, một cô đi tập thể dục đưa cho mảnh giấy có ghi tên và số điện thoại... Cô này nói: Nó cứ bám theo tôi, và đưa mảnh giấy này, rồi nói: Khi nào có nhu cầu, hãy gọi điện”. Phố Tây ba-lô” quả là bức tranh nhiều mặt. Những mảnh đời lầm lụi mưu sinh cũng có mà những kẻ lười nhác bệnh hoạn không ít. Một người dân ở phường sở tại bảo tôi: Những kẻ hư hỏng thường bị đưa ra cửa khẩu trục xuất. Song, chẳng hiểu bằng cách nào, chỉ một thời gian ngắn sau đó lại thấy họ có mặt ở đây”. Một lần làm việc với chính quyền sở tại, cán bộ phường bảo tôi: Gọi là phố Tây ba-lô, nhưng lắm khi tối đến chúng mới tới đây tụ tập, làm ăn, còn tảng sáng chúng tỏa đi khắp các quận để ở. Việc kiểm soát, xử phạt rất khó”. Đôi khi, người dân trong vùng phố Tây ba-lô” tự hỏi: Đám Tây du đãng thì đem đến được gì cho thành phố này? Tiền bạc? Đạo đức? Văn hóa? Nghề ngỗng?”. Và họ trả lời: Chẳng được gì hết”. Bản thân Mi-sen, chàng họa sĩ nghiệp dư ấy cũng từng nói với tôi: Chính những kẻ tha hóa đã làm xấu đi hình ảnh người châu Phi chúng tôi, bản thân tôi cũng phải đỏ mặt bởi chúng”. Mi-sen nói: Tôi mong mọi người không nghĩ rằng tất cả chúng tôi đều là những kẻ bại hoại. Phần lớn chúng tôi mưu sinh bằng sức lao động chính đáng của mình”. Hiện nay ước tính có 340.000 người nước ngoài sinh sống ở Việt Nam, với mật độ tập trung cao tại TP Hồ Chí Minh ước tính cao gấp 60 lần so với số người nước ngoài sinh sống ở Hà Nội. Trong số 17.000 người nước ngoài đang sống và làm việc tại TP Hồ Chí Minh, có hàng nghìn người chưa đăng ký giấy phép lao động và làm việc tự do ngoài tầm quản lý. UBND TP Hồ Chí Minh đang tích cực điều tra, xử lý hình sự các đối tượng phạm pháp hình sự là người nước ngoài và giải quyết vấn đề người nước ngoài sống lang thang, cư trú trái phép trên địa bàn. Ngoài thời trang, cô bạn 17 tuổi này còn rất mê nhiếp ảnh, đồ ăn Mexico và đọc sách. Cỡ chữ : A- A A+ .

II.

.Trích một đoạn trong bài viết của Facebooker Cười Chút Chơi: Bản thân các bài viết, và cuốn sách đứng tên em, là thành phẩm của em, do em tự tạo nên, hay do một ai đó đã biên tập, hiệu đính, chỉnh sửa, thậm chí thêm thắt vào cho sinh động, gay cấn, lôi kéo độc giả ? Có thể không hẳn chỉ do em nghĩ đâu, mà người ta muốn thế. Cuốn sách của Huyền Chip vì thế sẽ có những lỗi ngơ ngẩn, mà tự em phải chấp nhận, há miệng mắc quai công nhận một cách buồn cười. Ví dụ chi tiết em bị tai nạn xe đâm vào. Có thể đó là chi tiết do người nào đó phang thêm vào, và Huyền Chip do cũng muốn có chút gay cấn nên đồng ý bơm thêm. Em có thể không hiểu xe máy chạy 100km/giờ đâm vào thì em sẽ thành cái gì, cũng không nghĩ cái ống cẳng chân gãy ba lô thì phải nằm bao lâu. Vấn đề là ai đó đã thêm vào để hấp dẫn câu khách, hợp với câu chuyện cậu bé Phật, và Chip phải ừ. Mà đã ừ rồi thì em phải chịu bị búa rìu mổ xẻ, không nói lại được. Khổ là chính em có đọc điều ấy không, và có phải em viết đâu…. Nhưng chi tiết ấy đã bị bịa ra ngoài ý của Chip, và có trong sách, nên em không nhớ và bị ăn gạch tơi bời”. Truyền thông nên chăng tập trung định hướng cho người dân cẩn thận đề phòng khi ra đường để không tạo điều kiện cho kẻ xấu nổi lòng tham, và tránh đẩy người chứng kiến lâm cảnh nguy hiểm trước sự cố khi họ không chấp nhận trở thành người vô cảm. Thô-mát Giôn-xơn cùng nhóm bạn khám phá vùng cao Quảng Nam bằng xe đạp. Ảnh: P.A. Cỡ chữ : A- A A+ .
Trong đó, bạn cũng không khó để tìm cho mình một vài cách phối đồ logic cho mùa hè này của Ecko. Những cảnh sinh hoạt đời thường đã thu hút nhiều "du khách ba-lô" đến Việt Nam, đất nước được coi là thân thiện và mến khách. Tuy nhiên, thời gian gần đây, sức hấp dẫn ấy dường như đang "xa dần" trong mắt nhiều "du khách ba-lô", do tác động tiêu cực của lối kinh doanh "chộp giật" chỉ biết tới lợi ích trước mắt ở không ít địa phương. Đây là "câu hỏi" lớn chưa có lời giải đáp của ngành du lịch nước ta. Muôn màu du lịch "Tây ba-lô""Tây ba-lô" Backpackers- Travel on a budget vốn từ lâu đã được dùng để nói về những vị khách du lịch bụi khi họ đến mảnh đất hình chữ S với những chiếc ba-lô to ngật ngưỡng sau lưng. Về bản chất, đây là một hình thức du lịch khá phổ biến vì giá cả rẻ và khách tham quan có thể thăm thú nhiều nơi cùng sự giúp đỡ thuận lợi đến từ người dân bản địa. Trước đây, phần lớn du khách đến Việt Nam đều ngạc nhiên trước sức hút kỳ lạ của một dân tộc, vốn trong mắt họ chỉ gắn liền với những từ như: "chiến tranh", "nghèo đói",... Lại có thể bình thản và đầy sức sống đến vậy. Ông Đa-vít Men, một công chức người Ô-xtrây-li-a ngồi nhâm nhi cốc bia hơi góc phố Tạ Hiện vẫn nhớ như in cái ngày bước chân xuống sân bay trong chuyến "du lịch bụi" và trong đầu dự định chỉ dành vỏn vẹn hai ngày cho Hà Nội và Việt Nam. Vậy mà chỉ từ chuyến đi ấy và sau một vài lần tiếp xúc với cuộc sống nơi đây, ông đã chọn cho mình sự gắn bó mới đầy trải nghiệm suốt hơn hai năm qua. Đa-vít Men không phải trường hợp đầu tiên khi những vị khách ba-lô quyết định dừng chân ở một nơi mà họ tưởng chỉ như bao quốc gia khác, đến rồi lại ra đi. Việt Nam có sức hút mãnh liệt cùng sự thân thiện đáng ngạc nhiên, ngay cả từ nụ cười của những người dân trên cánh đồng lúa hay một góc phố cổ Hà Nội đang lầm lũi mưu sinh cho cuộc sống hằng ngày. Điều này đã được khẳng định trên tạp chí về "du lịch bụi" nổi tiếng thế giới Lonely Planet: "Nếu bạn đến Việt Nam - hãy nở một nụ cười và biết một câu chào bằng tiếng Việt, bạn sẽ ngay lập tức nhận lại một nụ cười rạng rỡ hơn nhiều kèm theo sự giúp đỡ tận tình không cần hồi đáp". Điều đó càng khiến những vị khách có thể tự tin tìm kiếm cho mình bao điều mới lạ, háo hức. Nói cách khác, sự háo hức đó chính là nỗi tò mò về cái điều mà dân du lịch bụi - du lịch ba-lô vẫn thường rỉ tai nhau, đó là "sự trỗi dậy của Việt Nam". Phi-líp Cốt-lơ, một chuyên gia nghiên cứu và tư vấn nâng cao khả năng cạnh tranh cho các doanh nghiệp du lịch từng đánh giá: "Ngành du lịch Việt Nam nên lấy khẩu hiệu là "Bếp ăn của thế giới" The Kitchen of the World bởi sức hấp dẫn về nghệ thuật ẩm thực và kho tàng món ăn đa dạng, tươi ngon, đặc trưng. Bên cạnh đó, thương hiệu du lịch Việt Nam còn được tạo dựng bởi những điểm tham quan, thắng cảnh đẹp và quan trọng nhất là giá cả rẻ".Tuy nhiên, một thống kê gần đây cho thấy, chỉ số đánh giá của du khách ba-lô dành cho du lịch Việt Nam đang càng ngày càng giảm sút? Nguyên nhân thực tế chính là câu trả lời đáng báo động cho "ngành công nghiệp không khói" khi đã không chăm sóc đúng "khẩu vị" của khách hàng mà lại còn "làm đắng mồm" những người vốn rất yêu mến đất nước chúng ta và đưa đến một nguồn lợi nhuận không hề nhỏ cho các dịch vụ.Đừng để du khách bực mìnhTrên một diễn đàn về du lịch, du khách Mỹ Min-sơn tỏ rõ sự bực mình: "Trải qua chuyến du lịch xuyên Việt Nam nhiều tuần đầy háo hức vậy mà giờ đây tôi chỉ mong từng ngày tới lúc chuyến đi này kết thúc". Đây là câu chuyện cá nhân nhưng là tiêu biểu cho rất nhiều du khách chọn lộ trình du lịch Đông - Nam Á mà bị "mắc kẹt cảm xúc" chẳng hề mong đợi như ở một số địa phương tại Việt Nam: "Mỗi ngày tôi tranh cãi ít nhất ba lần với những người cố tìm cách lừa gạt tôi để kiếm chác thêm. Tôi thật thất vọng với thực tế ở một số điểm đến của Việt Nam vì mọi thứ dịch vụ thật lộn xộn".Vào thời buổi "người khôn của khó", sức ép về khủng hoảng kinh tế trở thành trở ngại không nhỏ cho phát triển du lịch của Việt Nam thì những ảnh hưởng tiêu cực đến du khách, kể cả "Tây ba-lô" như trên thật sự đáng ngại. Chúng ta cần hiểu làm việc với khách du lịch ba-lô không hề đơn giản. Họ không thiếu tiền nhưng rất chặt chẽ về chi tiêu và không bao giờ thông cảm với bất kỳ trục trặc nào nảy sinh khi đi tua mà đòi trả lại tiền ngay lập tức. Ba lô đẹp tphcm Khách cũng bị cuốn hút bởi hàng hóa đặc trưng của Việt Nam vì giá rẻ nhưng sẽ kiên quyết từ chối nếu cảm thấy bị lừa gạt hoặc ép giá. Du khách ba-lô Pa-tờ-rích, 36 tuổi, người Pháp kể: "Buổi sáng tôi đi ăn phở vì phở Việt Nam rất nổi tiếng. Tôi gọi phở bò. Giá của nó rẻ hơn phở gà nhưng tôi chọn vì mùi vị thơm đặc biệt. Vậy mà ăn xong họ tính tiền cho tôi với giá bát phở gà. Tôi kiên quyết không chịu, dù chênh lệch chẳng là bao, bởi vì họ lừa tôi là không được". Khách du lịch ba-lô phần lớn là thanh niên công chức và cả những người thất nghiệp kết hợp du lịch để làm thêm. Không ít người giàu có nhưng thích trải nghiệm để tận hưởng cuộc sống giản dị, bình yên. Vì thế, họ tìm hiểu trước về Việt Nam song lại gặp phải khá nhiều cảnh báo từ bạn bè. Nhiều người vẫn muốn thử vì tò mò nhưng đáng tiếc, những sự cố "vớ vẩn" cứ xảy ra và đang dần lấy hết kiên nhẫn của họ. Anh Ben Háp-pơ đến từ Vương quốc Anh cũng kể khá nhiều chuyện gây thất vọng đối với anh, nhất là kiểu chèo kéo, đeo bám khách và "vòi vĩnh tiền một cách khó hiểu" trong chuyến lữ hành trên tuyến đường bộ xuyên Việt bằng ô-tô từ TP Hồ Chí Minh đi Hà Nội: "Thật sự nó khiến tôi khó chịu suốt chuyến đi. Tôi cảm thấy như mình là cái ví tiền di động ở đây vậy. Tôi cũng không biết mình sẽ còn muốn đến đây lần thứ hai không nữa".Một nguồn thu quan trọng của du lịchMột điều đáng nhắc đến chính là việc các công ty du lịch lớn ở nước ta còn ít chú ý tới khách ba-lô và đây thật sự là một "lỗ hổng" lớn. Bùi Vũ, một hướng dẫn viên du lịch chuyên dẫn tua cho khách "Tây ba-lô" kể: "Thực tế các nền du lịch có tiếng trong khu vực như Thái-lan, Xin-ga-po, Ma-lai-xi-a và cả Cam-pu-chia hay Lào luôn coi trọng nguồn thu quan trọng quanh năm này. Bởi dịch vụ du lịch chỉ cần yêu cầu rất đơn giản là phòng ngủ sạch sẽ, biểu giá linh hoạt, phục vụ tận tình và quan trọng nhất là không lừa khách cho nên rất dễ thu hút mà còn tạo thêm nguồn lợi cho nhiều ngành dịch vụ khác kèm theo". Ở Ma-lai-xi-a, những khu nhà nghỉ có đầy đủ các loại buồng ngủ dành cho khách với giá hợp lý từ thấp đến cao, từ phòng ở cá nhân đến phòng dành cho cả chục người với nhiều giường tầng ngăn nắp. Chính vì thế, khách du lịch với đủ mọi nhu cầu đều được đáp ứng chu đáo mà các mức giá đều rất hợp lý.Trong thời điểm khó khăn về kinh tế, hình thức du lịch bụi chi phí thấp càng được chọn lựa đối với cả khách du lịch và ngành du lịch. Tuy nhiên trong trường hợp Việt Nam, lượng khách du lịch bụi - du lịch ba-lô đang có chiều hướng giảm sút bởi chúng ta lúng túng khi đối phó với các vấn đề tiêu cực đang xảy ra. Tạp chí Lonely Planet cũng đã phải đưa ra cảnh báo: Khi đến du lịch Việt Nam, du khách cần thận trọng với những trò lừa bịp của khách sạn cũng như các cơ sở dịch vụ bởi khách nước ngoài sẽ bị "chặt chém". Trong rất nhiều trường hợp, du khách từ xa đến sẽ không ý thức được đã phải trả một cái giá hết sức cao mà chỉ khi phát hiện mới lắc đầu ngao ngán. Một chuyên gia nghiên cứu về thị trường du lịch cho rằng: "Du lịch là một ngành kinh doanh có tính cạnh tranh cao, nhưng Việt Nam chưa làm được vấn đề cốt lõi là xây dựng thương hiệu niềm tin cho tương lai". Rõ ràng, phương thức "truyền miệng, rỉ tai", nhất là trong thời buổi công nghệ thông tin nhanh nhạy như hiện nay sẽ là một cách thức quảng bá hiệu quả với chi phí rẻ, nhất là trong số đông du khách "Tây ba-lô", nhưng nếu chúng ta chỉ nhận toàn những lời than vãn với cùng một nội dung thì hiệu ứng sẽ ngược lại.Dù sao, về khách quan, du lịch Việt Nam đang vươn mình để khắc phục nhược điểm, bằng chứng là đã và đang xây dựng được một quá trình phát triển có triển vọng. Hiện, chúng ta đang đứng ở thứ hạng cao về tăng trưởng du lịch tại châu Á. Tuy nhiên, vẫn cần tiếp tục tìm ra các giải pháp khắc phục để thu hút khách du lịch ba-lô. Một nghiên cứu chứng minh rằng, khách đi theo các tua "đắt tiền" luôn được các nhà kinh doanh lữ hành chăm sóc một cách chu đáo hơn nhiều lần so với du lịch ba-lô, song cũng chỉ có 30% số khách du lịch được khảo sát cho biết, họ sẽ quay trở lại Việt Nam - một con số thấp hơn hẳn so với các nước trong khu vực. Cũng không phải ngạc nhiên vì một tờ báo Mỹ phân tích: Hầu hết các nước đang phát triển chú trọng đẩy mạnh du lịch quốc tế vì lợi nhuận lớn nhưng lại tập trung vào hình thức du lịch tua số đông và coi nhẹ hình thức du lịch ba-lô. Sự bỏ rơi này là một thiếu sót lớn bởi thị trường "Tây ba-lô" đều xuất hiện ở những nước có nền du lịch trưởng thành với vai trò như một yếu tố tăng trưởng kinh tế cơ bản và tối quan trọng cho việc xây dựng du lịch chuyên nghiệp, lành mạnh.Giám đốc một công ty du lịch chuyên phục vụ khách ba-lô ở phố cổ Hà Nội cho biết: "Chúng tôi đang xây dựng những hình thức dịch vụ giá rẻ cùng việc kiêm luôn cả bảo vệ quyền lợi cho khách ba-lô bên cạnh cảnh báo nguy cơ họ có thể gặp phải nếu đến Việt Nam. Đa phần khách khi được chuẩn bị trước đều thay vì cảm thấy bực mình là vui vẻ đón nhận các thử thách tại đây như một trải nghiệm "mạo hiểm" đầy háo hức". Phó Vụ trưởng Lữ hành Tổng cục Du lịch Việt Nam Nguyễn Anh Tuấn nhận định: "Du lịch là ngành bán những giấc mơ. Muốn làm được điều đó chúng ta cần xây dựng những giấc mơ đẹp cho khách du lịch. Do đó đòi hỏi một thái độ rõ ràng của những người làm du lịch để tạo ra hình ảnh Việt Nam - vẻ đẹp bất tận". Thái độ rõ ràng đó chính là cần coi trọng tất cả các hình thức du lịch đúng với giá trị và tầm vóc để "ngành công nghiệp không khói của đất nước" không bị thất thoát nguồn lợi không hề nhỏ. PHONG CHƯƠNG. Trích một đoạn trong bài viết của Facebooker Cười Chút Chơi: Bản thân các bài viết, và cuốn sách đứng tên em, là thành phẩm của em, do em tự tạo nên, hay do một ai đó đã biên tập, hiệu đính, chỉnh sửa, thậm chí thêm thắt vào cho sinh động, gay cấn, lôi kéo độc giả ? Có thể không hẳn chỉ do em nghĩ đâu, mà người ta muốn thế. Cuốn sách của Huyền Chip vì thế sẽ có những lỗi ngơ ngẩn, mà tự em phải chấp nhận, há miệng mắc quai công nhận một cách buồn cười. Ví dụ chi tiết em bị tai nạn xe đâm vào. Có thể đó là chi tiết do người nào đó phang thêm vào, và Huyền Chip do cũng muốn có chút gay cấn nên đồng ý bơm thêm. Em có thể không hiểu xe máy chạy 100km/giờ đâm vào thì em sẽ thành cái gì, cũng không nghĩ cái ống cẳng chân gãy thì phải nằm bao lâu. Vấn đề là ai đó đã thêm vào để hấp dẫn câu khách, hợp với câu chuyện cậu bé Phật, và Chip phải ừ. Mà đã ừ rồi thì em phải chịu bị búa rìu mổ xẻ, không nói lại được. Khổ là chính em có đọc điều ấy không, và có phải em viết đâu…. Nhưng chi tiết ấy đã bị bịa ra ngoài ý của Chip, và có trong sách, nên em không nhớ và bị ăn gạch tơi bời”. Email của bạn Tên của bạn Gửi đếnTo Tiêu đềSubject Thông điệpMessage Mã bảo mật   .. Theo đúng phản xạ tự nhiên, tôi vội vàng tăng ga rượt theo tên cướp, vừa chạy vừa la to mong nhận được sự giúp đỡ của người đi đường. Lúc đó đường không vắng, nhưng tuyệt đối không có một người nào hỗ trợ tôi truy đuổi tên cướp, dù rằng chiếc xe máy cũ kỹ của hắn chỉ chạy cách đầu xe tôi vài mét. Cuộc rượt đuổi kéo dài hàng chục phút và chỉ dừng lại khi tôi nghe tiếng đứa con 9 tuổi sợ hãi thét lớn phía sau. Tôi dừng xe, bất lực nhìn theo tên cướp nhởn nhơ chạy khỏi tầm mắt, không khỏi cảm giác thất vọng tới bẽ bàng trước sự vô cảm của hàng trăm người đi đường khi chứng kiến tai nạn của mình.Sau khi chia sẻ sự việc với một người bạn đang định cư tại Mỹ, bạn tôi đã phân tích các tình huống khiến tôi phải thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của mình. Theo lời bạn, từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, trẻ em Mỹ đã được dạy kỹ năng trong trường hợp tương tự là tuyệt đối không được chống trả, đảm bảo an toàn tính mạng bản thân là việc ưu tiên. Điều duy nhất cần làm là cố gắng ghi nhớ những dữ liệu liên quan tới kẻ cướp để dễ dàng hơn cho công tác điều tra. Vậy là dù gặp chuyện rủi ro, nhưng bản thân tôi cũng có cái may vì đã gặp tên cướp khá tử tế” khi hắn chỉ cướp tài sản chứ không cố ý đạp mẹ con tôi té ngã, gây chấn thương, hay thậm chí dẫn tới tử vong như bao trường hợp khác. Tôi cũng thử đặt mình vào địa vị người đi đường: họ sẽ làm được điều gì nếu như có hảo ý giúp tôi vào lúc đó. Khó có khả năng họ có thể cướp lại tài sản cho tôi từ tên cướp, và nếu như có tai nạn xảy ra, thì chắc chắn tôi không có khả năng đền bù vật chất và ơn nghĩa xứng đáng với hậu quả gián tiếp gây ra cho họ. Truyền thông nên chăng tập trung định hướng cho người dân cẩn thận đề phòng khi ra đường để không tạo điều kiện cho kẻ xấu nổi lòng tham, và tránh đẩy người chứng kiến lâm cảnh nguy hiểm trước sự cố khi họ không chấp nhận trở thành người vô cảm. Thời gian gần đây truyền thông trong nước thường đồng loạt ca ngợi nhiều hiệp sỹ bắt cướp như là những tấm gương đáng để học tập trong bối cảnh con người sống vô cảm hiện nay, nhưng hóa ra họ lại vô tình khích lệ những người không được đào tạo chuyên môn làm những việc thực sự nguy hiểm. Thực tế cho thấy, trong khi thi hành phận sự” của mình đã có nhiều hiệp sỹ gặp những tai nạn nghiêm trọng, hoặc bị kẻ xấu trả thù. Và phần thưởng cho hành động cao cả của họ ngoài vài bài báo vinh danh cùng những lời cảm ơn, nếu may mắn sẽ có thêm cái bằng khen và chút ít tiền thưởng, hoặc tiền từ các nhà hảo tâm giúp đỡ. Khi sự việc qua rồi, những hệ lụy còn lại về sức khỏe, tài chính và an toàn sinh mạng thì không ai khác mà chính bản thân và gia đình người hiệp sỹ phải gánh chịu.Nên chăng thay vì cổ xúy cho thường dân phải làm những việc của một bộ phận công an được đào tạo kỹ năng bài bản, được hưởng lương và trợ cấp tương xứng với công việc của mình thì truyền thông nên tập trung định hướng cho người dân cần cẩn thận đề phòng tới mức tối đa mỗi khi ra đường để không tạo điều kiện cho kẻ xấu nổi lòng tham, và tránh đẩy người chứng kiến lâm cảnh nguy hiểm trước sự cố khi họ không chấp nhận trở thành người vô cảm.Trong một lần đứng xếp hàng mua vé tại một nhà gare ở Thụy Sỹ, tôi đã chứng kiến một phụ nữ Á Châu bị người bán vé từ chối phục vụ do chị có hành động chen ngang những người tới trước. Có lần trong một nhà hàng, tôi chứng kiến người phục vụ lịch sự tới bàn kế bên yêu cầu hai thực khách nói chuyện nhỏ nhẹ hơn để không ảnh hưởng những người xung quanh… Người ta vẫn nói văn hóa tây khá lạnh lùng, nhưng người phương tây không vô cảm trong việc chấp nhận cái xấu diễn ra xung quanh. Nhờ vậy mà xã hội phương tây luôn được ba lô tiếng phát triển trong nền nếp, lịch sự.Người Việt thường có xu hướng đao to búa lớn lý thuyết suông trong các vấn đề xã hội, ngay cả vấn đề con người vô cảm cũng vậy. Theo tôi, để trở thành một con người không vô cảm trong xã hội hoàn toàn là điều bất cứ ai cũng làm được, đơn giản như việc không xả rác bừa bãi, tôn trọng luật giao thông, và lên tiếng trước những hiện tượng xấu dù nhỏ… cũng góp phần cải thiện cộng đồng ngày một tốt đẹp hơn. Tiếc thay có thể những điều này được coi là quá vặt vãnh, mà giáo dục và truyền thông đều chưa bao giờ coi đó là điều trọng tâm trong việc định hướng xã hội.Hương VũGửi từ Thụy SỹMọi bài vở xin gửi về báo Sức khỏe&Đời sống, email: baoskds@yahoo.com hoặc bandientuskds@gmail.com. Các bài viết thể hiện quan điểm của độc giả, không phải quan điểm của tòa soạn. Trân trọng cảm ơn!. Hiện tại, những câu chuyện về đời tư của Ba-lô-te-li ít bị khai thác hơn. Một phần do Chủ tịch Béc-lu-xcô-ni của AC Milan là ông trùm truyền thông tại I-ta-li-a nên ông có đủ khả năng kiểm soát các thông tin liên quan đến cầu thủ của mình. Bên cạnh đó, Ba-lô-te-li cũng đỡ… hư hơn khi anh đang trải qua mối tình đẹp với cô bạn gái mới P. Nê-gu-ê-xa. Nếu đặt lên bàn cân để so sánh với hàng loạt kiều nữ đã qua tay” Ba-lô-te-li thì Nê-gu-ê-xa không có vẻ đẹp sắc sảo, gợi cảm bằng. Kể cả khi đọ sắc với bà mẹ một con Phi-cô vừa bị Ba-lô-te-li đá” không thương tiếc thì Nê-gu-ê-xa cũng có phần lép vế hơn. Nhưng bù lại, người mẫu này sở hữu vẻ đẹp mặn mà, duyên dáng. Không những vậy, Nê-gu-ê-xa còn biết cách thể hiện tài năng ở nhiều lĩnh vực khác nhau khi cô còn là một vũ công chuyên nghiệp, ca sĩ, diễn viên khá nổi tiếng tại Bỉ. Ca sĩ Nê-gu-ê-xa. Ảnh: Eva Không hiểu có phải do đang hạnh phúc bên cạnh kiều nữ Nê-gu-ê-xa hay không mà thời gian gần đây, Ba-lô-te-li đã thi đấu rất xuất sắc. Sau 6 trận đấu cho AC Milan ở Serie A, cầu thủ này đã ghi tới 7 bàn thắng, góp công lớn giúp AC Milan lọt vào tốp ba và đang cạnh tranh vị trí thứ hai với Napoli. Ở Milan cùng Ba-lô-te-li, Nê-gu-ê-xa cũng gặp rất nhiều thuận lợi trong việc phát triển sự nghiệp tại kinh đô thời trang” của thế giới. Dĩ nhiên, với một người ngang tàng, sớm nắng chiều mưa” như Ba-lô-te-li thì chẳng ai biết cuộc tình của anh với Nê-gu-ê-xa sẽ đi tới đâu. Nhưng ít nhất, vào thời điểm này, các cổ động viên của AC Milan hy vọng, Nê-gu-ê-xa sẽ trở thành thần hộ mệnh của họ, để Ba-lô-te-li tiếp tục chơi hay và giúp đội nhà có được thành công hơn nữa. LONG NGUYÊN. Tokyo không chỉ có hoa anh đào mà là một thành phố của truyện tranh, của người đi bộ, tàu điện ngầm, của bức tượng nữ thần tự do ở Odaiba, trung tâm mua sắm của Toklyo. Đi phượt cần có đủ bản lĩnh, sự chuẩn bị, những người đã "yếu thì không nên ra gió" - Ảnh: ST .

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
 
Lên đầu trang